Life in Hanoi - Cuộc sống ở Hà Nội

Life in Hanoi - Cuộc sống ở Hà Nội


Cuộc sống ở Hà Nội

Hà Nội trong trí nhớ của nhiều người là phố cổ, là hồ Tây, là hàng cây mùa thay lá, là tiếng rao lẫn vào sương sớm. Nhưng Hà Nội của rất nhiều gia đình lại nằm xa hơn một chút: ở những khu chung cư rìa thành phố, nơi thang máy mở ra mùi cơm tối, tiếng trẻ con khóc, tiếng xe máy nổ dưới sân và những gương mặt về nhà sau một ngày dài.

Anh sống ở Hà Đông.

Không phải một Hà Nội để chụp ảnh. Một Hà Nội để đi làm.

Một căn nhà thuê

Gia đình anh thuê một căn hộ nhỏ. Không rộng, không sang, nhưng sạch. Có chỗ để đôi dép trẻ con cạnh cửa, có góc bếp đủ nấu bữa cơm chiều, có chiếc giường mà ba người nằm sát vào nhau những đêm trời lạnh.

Sáng nào cũng vậy, vợ chồng anh dậy trong tiếng chuông báo thức còn chưa tan hết khỏi đầu. Đứa con hai tuổi được thay áo, được dỗ ăn vài thìa, rồi được bế đến nhà trẻ gần đó. Có những buổi sáng con khóc bám lấy cổ mẹ, khóc như thể cả thế giới sắp bỏ đi.

Người lớn vẫn phải gỡ tay con ra.

Không phải vì không thương. Mà vì tiền nhà, tiền sữa, tiền điện, tiền quê nội quê ngoại, tất cả đều đứng ngoài cửa chờ.

Đường vào phố

Từ Hà Đông vào trung tâm có những ngày mất gần một tiếng, có ngày lâu hơn. Đường bụi. Xe đông. Đèn đỏ dài. Mùa hè thì nóng hầm hập dưới mũ bảo hiểm, mùa đông gió lùa qua tay áo.

Anh từng nói, mệt nhất không phải là quãng đường. Mệt nhất là cảm giác ngày nào mình cũng đi rất xa, nhưng giấc mơ có một căn nhà riêng vẫn đứng nguyên một chỗ.

Vậy mà chiều về, khi nhìn thấy tòa chung cư từ xa, lòng anh vẫn dịu xuống. Ở đó có tiếng con chạy ra cửa. Có người vợ hỏi hôm nay ăn gì. Có mâm cơm không nhiều món nhưng đủ hơi ấm để người ta ngồi lại.

Một thành phố lớn đôi khi chỉ cần vậy để trở nên chịu đựng được.

Những giấc mơ không ồn ào

Không phải ai ở Hà Nội cũng mơ điều lớn. Có người chỉ mơ cuối tháng không hụt. Mơ con đi học không ốm vặt. Mơ một ngày không phải nhìn giá nhà rồi lặng im tắt màn hình. Mơ có một căn hộ của mình, dù nhỏ, để mỗi cái đinh đóng lên tường không cần hỏi ai.

Giấc mơ của anh chị cũng vậy. Không lấp lánh. Không có lời tuyên bố nào về thành công. Chỉ là thêm một ít tiền tiết kiệm. Thêm một năm con lớn. Thêm vài lần về quê có thể biếu bố mẹ nhiều hơn một chút.

Giữa thành phố rộng, gia đình nhỏ ấy sống lặng lẽ như cỏ mọc ven đường ray. Không ai dừng lại nhìn lâu. Nhưng cỏ vẫn xanh, dù ngày nào cũng nghe tàu đi qua.

Bản lời phổ nhạc

Nhà trong phố xa

Verse 1

Sáng Hà Đông, sương còn vương lối
Mẹ bế con qua ngõ chưa đèn
Cha nổ máy, nhìn trời rất khẽ
Một ngày dài lại gọi tên.

Verse 2

Căn nhà thuê nơi rìa thành phố
Ba bóng người trong ánh đèn vàng
Cơm vừa chín, con cười rất nhỏ
Đủ làm mềm hết gió ngoài thang.

Chorus

Hà Nội ơi, ta sống giữa dòng
Chưa có nhà riêng, vẫn còn tổ ấm
Một tiếng con cười, một bàn tay nắm
Giữ ta lại giữa những ngày không.

Verse 3

Mai này nếu có căn nhà nhỏ
Không cần cao, không cần rộng hơn
Chỉ cần tối về nghe ai đó
Gọi tên mình phía sau cánh cửa.

Chorus

Hà Nội ơi, ta sống giữa dòng
Chưa có nhà riêng, vẫn còn tổ ấm
Một tiếng con cười, một bàn tay nắm
Giữ ta lại giữa những ngày không.